PHIÊN TÒA GIỮA TÌNH, TIỀN VÀ NƯỚC MẮT

  1. Cuộc hôn nhân 14 năm và lá đơn ly hôn sau khi nhận tiền

Anh D. và chị A. kết hôn từ năm 2010. Hai con chung – bé G. sinh năm 2011 và bé P. sinh năm 2018 – là kết quả của một mái nhà tưởng như yên bình.

Anh D. làm nghề lái xe, đi sớm về muộn, nhưng hầu như đồng nào kiếm được cũng dồn cho vợ con. Chị A. làm việc văn phòng, lương không cao, nhưng cuộc sống gia đình cũng tạm đủ đầy.

Trong hồ sơ, có chi tiết khiến tôi suy nghĩ rất lâu: đã có thời điểm chị A. vướng vào một mối quan hệ ngoài hôn nhân. Anh D. biết chuyện. Anh có quyền nổi nóng, có quyền buông tay. Nhưng anh chọn tha thứ. Anh chỉ xin vợ nghĩ lại vì các con.

Anh không đánh đập, không chửi bới, cũng không hành hạ tinh thần. 14 năm chung sống, không có một biên bản nào của công an phường, không một xác nhận nào về bạo lực gia đình.

Vậy mà, sau tất cả, lá đơn ly hôn lại xuất hiện… đúng vào thời điểm gia đình bên nội vừa bán đất, giao cho anh D. một khoản tiền rất lớn để mua nhà.

  1. Số tiền 5 tỷ, 3 mảnh đất và 1,987 tỷ “nằm lại” trong tài khoản

Nguồn gốc mọi rắc rối bắt đầu từ quyết định của bố mẹ anh D. – ông Q. và bà C.

Ông bà có 3 thửa đất ở quê. Khi tuổi đã cao, ông bà quyết định bán đi để chia đều cho các con ruột, phần còn lại mua một căn nhà vừa để ở cùng gia đình an D, vừa để sau này tiện cho con cháu.

Tổng số tiền bán 3 thửa đất là 5 tỷ đồng.
Tiền được chuyển thẳng vào tài khoản của anh D. – người con trai đang sống ở Hà Nội, có điều kiện trực tiếp đứng ra giao dịch.

Từ 5 tỷ đó, ông bà chia:

  • Mỗi người con ruột: 700 triệu đồng;
  • Riêng anh D. – vì khó khăn hơn, lại là người thay mặt gia đình đứng ra bán đất, lo liệu giấy tờ – được cho 750 triệu đồng để mua một chiếc xe ô tô làm phương tiện kiếm sống;
  • Một phần nhỏ biếu người thân, trả môi giới;
  • Phần còn lại, ông bà nhờ anh D. tìm mua một căn nhà đứng tên ông bà.

Anh D. làm đúng như vậy. Sau khi trừ các khoản phải chi và tiền mọi người được chia, phần tiền còn lại anh chuyển cho chị A. – vợ mình – để đặt cọc và thanh toán tiền mua nhà theo chỉ đạo của bố mẹ.

Các chứng từ chuyển khoản thể hiện rất rõ các ngày tháng năm, chuyển khoản thành nhiều lần, tổng số tiền chị A. đang giữ là gần 2 tỉ đồng.

Nhưng thay vì tiếp tục cùng chồng tìm nhà mua cho bố mẹ chồng như thỏa thuận, chị A. lặng lẽ chọn một con đường khác: nộp đơn ly hôn, xin nuôi cả hai con và… không trả lại số tiền đó cho bố mẹ chồng.

  1. Phiên tòa ở Tòa án: tình – tiền – và tiếng nói của pháp luật

Khi vụ án được Tòa án thụ lý, chị A. là người khởi kiện, yêu cầu ly hôn, xin nuôi cả hai con, và không nhắc gì đến khoản gần 2 tỷ đồng đang giữ.

Anh D. – trong vị thế bị đơn – buộc phải phản tố, yêu cầu giải quyết số tiền 1,987 tỷ đồng đó trả lại cho bố mẹ mình, đồng thời xin được quyền nuôi các con.

Trong phiên xử, thẩm phán H. điều hành phiên tòa, Hội đồng xét xử lắng nghe cả hai bên. Bà C. – mẹ anh D. – xuất hiện với dáng người gầy gò, nói rất rõ ràng:

“Tiền bán đất là của vợ chồng tôi. Mỗi đứa con, chúng tôi thống nhất cho 700 triệu. Riêng cháu D. vất vả hơn, chúng tôi cho 750 triệu đồng. Phần còn lại là nhờ cháu D. tìm mua nhà cho vợ chồng tôi. Tôi không cho vợ chồng cháu D. số tiền gần 2 tỷ đó. Giờ con dâu giữ tiền mà đòi ly hôn, chúng tôi chỉ mong Tòa án buộc nó trả lại.”

Lời bà C. trùng khớp với các tài liệu trong hồ sơ: giấy tờ bán đất, sao kê ngân hàng, các lần chuyển khoản, biên nhận cọc. Không có bất kỳ văn bản nào thể hiện ông bà tặng cho vợ chồng anh D. – chị A. khoản 1,987 tỷ đồng đó.

Tôi đứng lên, trình bày trước Hội đồng xét xử:

  • Số tiền bố mẹ bán đất giao cho con chỉ nhờ quản lý, không phải tặng cho;
  • Phần 750 triệu đồng được cho riêng anh D. để mua xe ô tô năm 2019 đứng tên anh D. – là tài sản riêng;
  • Số 1,987 tỷ chị A. đang giữ là tài sản của ông bà Q. – C., không phải tài sản chung của vợ chồng anh D. – chị A.
  1. Những đứa trẻ ở giữa và câu hỏi: Ai mới là người phù hợp nuôi con?

Nhưng câu chuyện tại Tòa án hôm đó không chỉ xoay quanh tiền.

Hai đứa trẻ – bé G. và bé P. – cũng phải “lên hồ sơ” như một phần của vụ án. Chị A. xin nuôi cả hai con. Anh D. ban đầu xin nuôi cả hai, rồi sau đó, nếu buộc phải chia, anh xin nhận trực tiếp nuôi bé P., vì “con bé hợp bố, từ bé tối nào bố con cũng kể chuyện cho nhau nghe”- và đến câu cuối cùng anh nói con tôi tội lắm thì anh bật khóc nức nở, cả hội trường im lặng, chủ tọa và luật sư, VKS đều đỏ mặt, hội thẩm có một người là đàn ông cũng xúc động. Phiên tòa đã trở lại nhưng anh D vẫn không ngăn được dòng nước mắt.

Trong câu chuyện pháp lý này, các con là người chịu thiệt thòi nhất, những lời con trẻ trong bản trình bày nguyện vọng thật xót xa “con thích ở với cả bố với mẹ, con biết bố rất yêu con, nếu buộc phải xa bố thì con xin ở với chị”, có lẽ nó muốn bám víu vào người chị gái sẽ không bỏ đứa em tội nghiệp bơ vơ chăng??

  1. Khi tình yêu bị đẩy lùi bởi tiền bạc

Tại phiên Tòa anh D vẫn bảo lưu không muốn ly hôn vợ, muốn các con có cả bố và mẹ, nhìn các con quá tội nghiệp, có mẹ thì không có bố, có bố thì không có mẹ.

Trước phiên tòa, tôi cũng khuyên anh D, anh không đồng ý ly hôn, nhưng có thể tòa cũng vẫn giải quyết vì tình trạng trầm trọng hôn nhân của anh chị, đã ly thân, chị A có người thứ 3, đang cầm giữ không trả lại tiền cho mẹ anh… nhưng an D vẫn cương quyết “Em không muốn ly hôn đâu chị ạ. Em chỉ mong vợ trả lại tiền cho bố mẹ em, rồi nếu được quay về vì các con thì tốt. Còn nếu không, em cũng chấp nhận.

Tại phiên tòa chị A thừa nhận anh D luôn có trách nhiệm chăm sóc các con, luôn yêu thương các con, chỉ là do anh chị không còn tình cảm với nhau thôi, hàng tháng anh vẫn đi làm đưa tiền cho chị.

Trong vụ án này, không chỉ là tranh chấp pháp lý, mà là câu chuyện về niềm tin. Niềm tin của bố mẹ dành cho con trai khi giao tiền bán cả một phần cuộc đời tích cóp; Niềm tin của người chồng khi chuyển toàn bộ tiền cho vợ, để vợ đứng ra giao dịch; Và rồi, niềm tin ấy bị đẩy đến giới hạn, khi đổi lại là một lá đơn ly hôn và khoản tiền gần 2 tỷ chưa được trả lại.

Trong phần luận cứ cuối cùng, tôi trình bày trước Tòa án 4 đề nghị:

  1. Xem xét lại yêu cầu ly hôn của chị A, liệu mâu thuẫn đã đến mức “trầm trọng” chưa, hay chỉ xuất phát từ mối quan hệ ngoài hôn nhân và việc chị giữ tiền của gia đình chồng;
  2. Nếu buộc phải cho ly hôn, đề nghị giao hai con chung cho anh D. trực tiếp nuôi dưỡng; trường hợp phải chia mỗi người một con, đề nghị giao bé P. cho anh D.;
  3. Công nhận chiếc xe ô tô tài sản riêng của anh D. – được bố mẹ tặng cho riêng để mua xe;
  4. Buộc chị A. hoàn trả cho ông Q. và bà C. số tiền 1.987.503.000 đồng – khoản tiền bán đất mà ông bà nhờ con trai quản lý, chưa bao giờ tặng cho chung vợ chồng.
  5. Nhận định của HĐXX: Đồng ý cho chị A ly hôn với anh D; giao cháu P cho anh D; cháu G cho chị A; chấp nhận đơn phản tố của anh D, chấp nhận đơn yêu cầu của bà C- Quan điểm, nhận định của luật sư bảo vệ bị đơn phù hợp với quan điểm của VKS và HĐXX.
  1. Câu chuyện pháp lý để lại cho người đọc

Phiên tòa khép lại, phán quyết cuối cùng thuộc về Tòa án. Nhưng câu chuyện pháp lý này để lại nhiều điều để mỗi người chúng ta suy ngẫm:

  • Hôn nhân không chỉ đổ vỡ vì “hết tình”, mà đôi khi vì tiền chen vào giữa;
  • Khi nhận tài sản của cha mẹ hai bên trong thời kỳ hôn nhân, nếu không rõ ràng “cho chung” hay “cho riêng”, rất dễ biến thành mầm mống tranh chấp;
  • Và quan trọng hơn cả, trong mọi cuộc ly hôn, tài sản có thể chia, nhưng tổn thương trong lòng con trẻ thì không thể đo đếm bằng con số.

Đằng sau bản án là số phận của cả một gia đình.
Đằng sau con số 1,987 tỷ là đất hương hỏa của ông bà, là nước mắt của những người đã gần cuối đời.
Và đằng sau yêu cầu giành quyền nuôi con là câu chuyện: ai mới thực sự đặt lợi ích của con trẻ lên trên hết?

7. Cảm nhận của luật sư tham dự bảo vệ: 

     Một phiên Tòa phải tạm dừng đến 04 lần, một người đàn ông bình thường mạnh mẽ là thế đã bật khóc khi nhớ lại mỗi tối đọc chuyện cho con nghe, thủ thỉ với con gái nhỏ như hai người bạn- nếu phải xa con thì tôi chẳng còn gì, con tôi tội lắm nên tôi không muốn ly hôn; Một người mẹ già bán đất mong con cháu có một tương lai tốt đẹp hơn, mong con cháu có một chỗ ở ổn định nơi thị thành nay bỗng chốc tiền mất, nhà không mua, con cháu bơ vơ, vợ chồng con trai ly tán. Người mẹ ấy tại phiên tòa uất nghẹn không nói thành lời, phải xin HĐXX cho ra ngoài để lấy lại tâm trí, bình tâm mới trở lại được; Hội đồng xét xử cũng đấu tranh giữa ranh giới tình cảm mẹ con, vợ chồng, quan hệ pháp luật, quy định pháp luật cũng đã phải 02 lần tạm dừng để trao đổi riêng trước khi VKS đưa ra quan điểm… Luật sư cũng dưng dưng nước mắt khi chứng kiến giây phút Tòa tuyên án. Cuối cùng thì Tòa cũng tuyên buộc người vợ phải trả lại tiền cho chồng và người chồng có trách nhiệm trả lại cho mẹ đẻ. 

Câu chuyện của anh D., chị A., ông Q., bà C. có thể chỉ là một vụ án trong hàng ngàn vụ án hôn nhân – gia đình đang được giải quyết mỗi năm. Nhưng tôi muốn nhắc nhở các bạn rằng:
Hãy cẩn trọng với những quyết định liên quan đến hôn nhân và tiền bạc. Bởi khi ra đến Tòa án, rất ít người còn giữ được cho mình một cái kết trọn vẹn.

Luật sư Trần Thị Hiền.

📌 Công ty Luật TNHH Hiền Phúc Hà Nội
📍 Địa chỉ giao dịch: P428-VP3, Bán đảo Linh Đàm, Hoàng Liệt, Hà Nội
📞 ĐT: 0962 282 418
📩 Email: hienphuchn@gmail.com

 

Bài viết liên quan

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *