PHIÊN TÒA XÉT XỬTRẺ CHƯA THÀNH NIÊN ĐẦY NƯỚC MẮT
Đó là phiên tòa hình sự diễn ra ngày 10 tháng 12 năm 2025, tại TAND tỉnh Ninh Bình. Đây là một vụ án xét xử phúc thẩm do có hai bị cáo kháng cáo.
Nội dung vụ án như sau: Cháu PH, PL, C, H chung một phòng trọ tại một KCN, cả 04 cháu đều độ tuổi từ đủ 16 đến dưới 18 tuổi, cháu H là người nhỏ tuổi nhất 16 tuổi 3 tháng. Riêng PL đã 03 lần tội trộm cắp và PH 02 lần trộm cắp lúc dưới 16 tuổi nên không bị truy cứu, cháu PL đã từng bị hình phạt buộc phải đưa vào trại giáo dưỡng. PL và PH rủ cháu H và C tham gia vì biết các cháu có nhu cầu về quê nhưng không có tiền, không có phương tiện. Cả 04 đều đến KCN xin việc nhưng chỉ có PL và PH có việc, còn C và H không xin được việc làm. H là người đưa xe ra ngoài, các đối tượng khác bẻ khóa và lái xe chở H về quê tận NA.
Tôi dự phiên tòa hôm nay với tư cách khán giả, vì không đăng ký tham gia bào chữa. Nhưng tôi là người đưa Luật sư bào chữa vào trại tạm giam để gặp cháu H và cũng là người ngồi bên ngoài nghe cô hàng nước kể về sự nhân văn của giám thị nơi đây. Cô nói: “Ở đây tạm giam nhiều lắm những đứa trẻ vị thành niên. Có cháu vừa tròn 16 tuổi, đến bữa ăn khóc không nuốt nổi. Giám thị phải đến hỏi han, dỗ dành vì các cháu nhớ bố mẹ quá mà không ăn được.” Những câu chuyện ấy khiến tôi nghẹn lại.
Còn với riêng cháu H.— khi chồng tôi (là luật sư) bước ra cổng trại giam, anh kể rằng mình bất ngờ vì trước mặt chỉ là một đứa trẻ thực sự: nước da trắng, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác, vẻ ngây dại và hoang mang của một em bé chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra với cuộc đời mình.
Chồng tôi kể lại:
– “Tại sao cháu nghỉ học?”
Cháu đáp: “Vì cháu học không hiểu…”
– “Không có tiền, sao cháu không xin mẹ?”
Cháu lí nhí: “Cháu đã nói với mẹ là xin được việc rồi… nên ngại không xin tiền nữa, sợ mẹ buồn.”
Những câu trả lời ấy như mũi kim chạm vào trái tim người làm cha mẹ.
Là người nghiên cứu hồ sơ và soạn luận cứ bào chữa cho luật sư tham gia bào chữ bị cáo tại tòa, tôi càng trăn trở hơn khi con trai tôi bằng tuổi H, thậm chí còn hơn H một tháng tuổi, và tôi không thể không đặt hình ảnh hai đứa trẻ cạnh nhau. Con tôi hàng ngày cũng thường cãi mẹ, dù đúng sai thế nào cũng phải cãi xong đã nhưng tôi lại yêu thương nó vô cùng, mỗi lần đi xa lại nhớ cái kiểu cãi cùn của nó. Tôi coi đó là nét đáng yêu của con tuổi ẩm ương, đang muốn chứng tỏ mình, tôi đồng cảm, lớn cùng con mỗi ngày. Nhưng có lẽ H thì khác.
Cháu H. mới 16 tuổi 3 tháng, bỏ học từ lớp 8, nhận thức hạn chế. Nhưng điều làm tôi đau lòng nhất là cách cháu nói về gia đình:
- bố mẹ hay quát mắng,
- bố mẹ đều từng đổ vỡ,
- mỗi người có con riêng,
- cháu lớn lên trong cảnh con chung – con riêng, yêu thương san sẻ, hạnh phúc dang dở.
- Cháu ít khi được bố mẹ cho tiền để tiêu vặt, nên lúc nào cũng thấy thiếu vắng
- Đây là sự thừa nhận của bố cháu H, những sai lầm trong cách nuôi dạy con trẻ quá cứng nhắc.
Những điều ấy tạo nên khoảng trống rất lớn trong đời một đứa trẻ.
Tại phiên tòa, khi H. được dẫn ra, tôi nhìn rõ khuôn mặt chưa dậy thì hết, dáng người nhỏ nhắn, sự non nớt toát ra từ ánh mắt đến từng cử chỉ. Cháu nói câu nào cũng nghẹn, nước mắt chực rơi, cố gắng trình bày mà không thành lời. Đặc biệt, khi Tòa cho phép nói chuyện từ xa với bố, H. chỉ biết cúi mặt xin lỗi, rồi lí nhí: “Bố… cho con lên kia bố nhé.”
Giây phút ấy, Luật sư bào chữa cho cháu — chồng tôi — đã phải dừng lại vì xúc động.
Còn tôi, ngồi dưới không thể cầm được nước mắt. Nhìn cháu H. cao tầm 1m6, gầy gò, mặt mũi non nớt hơn cả con trai tôi ở nhà… tôi thấy hiện lên hình ảnh đứa con trai vẫn hay cãi mẹ cho bằng được, lúc nào cũng tỏ ra “trưởng thành”, nhưng chỉ cần thiếu món ăn mình thích là càu nhàu như một đứa trẻ đúng nghĩa.
Tôi càng tin rằng: nhiều đứa trẻ chưa thực sự có tội — chỉ là các con chưa được dạy cách đứng vững trước cuộc đời.
Phải chăng người lớn chúng ta đã sai khi áp lực con phải giỏi, phải tự lập quá sớm, một đứa trẻ mới sinh năm 2009, một mình ra ngoài bị cắt nguồn chu cấp, người cha mẹ nghĩ đó là cách dạy con tự lập nhưng có thể cũng là sai lầm đẩy con vào sự thiếu thốn và làm liều, không cho con một chỗ dựa để dám nói ra sự thật yếu đuối của mình?
Tôi rơi nước mắt không phải để bao che cho hành vi sai trái, mà vì tôi hiểu sự ngây thơ, khờ dại của cháu. Tôi thấy rõ sự ăn năn của cháu: nước mắt lăn dài khi Viện Kiểm sát đề nghị giảm án; khóc nấc khi Hội đồng xét xử còn giảm sâu hơn mức đề nghị; cháu vỡ òa ôm luật sư và người bạn khi lời xin “được về sớm với bố mẹ” trở thành hiện thực.
H được tuyên 7 tháng tù, giảm 5 tháng so với án sơ thẩm — đồng nghĩa cháu sẽ được về nhà kịp Tết Nguyên đán.
Tôi thực sự xúc động và rất biết ơn HĐXX, VKSND tỉnh Ninh Bình vì đã dành cho cháu một bản án thấu tình đạt lý, đúng tinh thần nhân đạo với người chưa thành niên.
Chúng tôi như những người cha, người mẹ vỡ òa trong niềm vui vì sự nhân văn, nhân đạo của HDXX và VKSND tỉnh Ninh Bình đã ra một bản án đầy tính nhân văn, tình người và đúng quy định pháp luật.
Tôi càng thấm thía hơn câu nói:
“Cứu được một người còn hơn xây bảy tòa tháp.”
Một cơ hội đúng lúc có thể cứu cả cuộc đời một đứa trẻ lầm lỡ.
📞 THÔNG TIN LIÊN HỆ CHÍNH THỨC
CÔNG TY LUẬT TNHH HIỀN PHÚC HÀ NỘI;
📍 Địa chỉ trụ sở: Thôn 2, xã Nam Phù, thành phố Hà Nội
📍 Địa chỉ giao dịch: P428 – VP3, Bán đảo Linh Đàm, Hoàng Liệt, Hà Nội
📞 Hotline tư vấn pháp lý: 0962 282 418
✉ Email: hienphuchn@gmail.com;
🌐 Website: hienphuclaw.com;
Tiktok: https://www.tiktok.com/@luatsu.hien?
